·Î±×ÀÎ | ȸ¿ø°¡ÀÔ | Áñ°Üã±â Ãß°¡
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
Àüü ÇöÀåÆÐÆ®·Ñ ¼öµµ±Ç À̽´ »çȸ/°æÁ¦ Àü±¹ ¹ý·ü Àü±¹ÀÇȸ/ÇöÀå Çѱ¹±³¿ø½Å¹®TV ¼­¿ï±Ç ¼­¿ïÀÇȸ °ø±â¾÷ ±âȹ/Çѱ¹¹®ÇÐTV ÀÎÅͺä/Ä®·³ ¿¬¿¹ ½ºÆ÷Ã÷/°¶·¯¸® TOP¿µ»ó Æ÷Åä Ä¿¹Â´ÏƼ
±âȹ/Çѱ¹¹®ÇÐTV
¤ýÀüü±â»ç
±¤°í¹®ÀÇ

»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
»õ ¹è³Ê
À̸ÞÀÏ ÇÁ¸°Æ® ÆÛ°¡±â ±ÛÀÚÅ©±â ¿ø·¡´ë·Î ±ÛÀÚÅ©±â Å©°Ô ±ÛÀÚÅ©±â ÀÛ°Ô
Ưº°±âȹ/ ¼öÇʹ®ÇÐÀÇ Çâ±â1-Á¶À°ÇöÀÛ°¡ '°»Á×'
2026-02-19 ¿ÀÈÄ 10:49:00 Çѱ¹¿©¼º½Å¹® mail seoulmaeil@daum.net

    µðÀÚÀÎ KIM BONG GEUN


       ¾Ë¸²    º» ¸Åü <Çѱ¹¿©¼º½Å¹®>Àº °è¿­»ç ¸Åü <Çѱ¹¹®ÇÐTV>, <Çѱ¹±³¿ø½Å¹®TV>¿Í °øµ¿±âȹÀ¸·Î 'Çѱ¹ ¾Æµ¿¹®ÇÐÀÇ Çâ±â'¿Í ÇÔ²² 'Çѱ¹¼öÇʹ®ÇÐÀÇ Çâ±â'¸¦ 2026³â2¿ù20ÀÏÀÚ·Î ¿¬Áß ½Ã¸®Áî·Î ½ÃÀÛÇÕ´Ï´Ù. ÁÖ1ȸ ¿¬Àç·Î ¿¬Áß ÁøÇàµÉ ¿¹Á¤ÀÔ´Ï´Ù. º» ±âȹÀº 1ÀÎ ÀÛ°¡ ÀÛǰ¸¶´Ù ½Ã¿Í µ¿½Ã °æ¿ì 2°³~3°³ ¼öÇÊÀÛǰÀº 1°³~3°³ ÀÛǰÀ» ÇÑ±Û ¿øº»Àº ¹°·Ð ¿µ¾î, ÇÁ¶û½º¾î, µ¶ÀϾî, Áß±¹¾î. ÀϺ»¾î, ·¯½Ã¾Æ¾î, º£Æ®³²¾î µî ¿Ü±¹¾î µîÀ¸·Î ¹ø¿ª, ¿ø ÀÛǰ°ú ÇÔ²² µ¿½Ã °°Àº Áö¸é¿¡ °ÔÀçÇÕ´Ï´Ù. ¸¹Àº °ü½É °¡Á® Áֽñ⸦ ¹Ù¶ø´Ï´Ù. /±âȹ.ÆíÁýÁøÇà ±èºÀ±Ù ±âÀÚ 

    ................................................................................................................................



    °» Á×

    -¹®¼º Á¶À°Çö


    ÁÖ¹æÀÇ ¼Ü¿¡¼­ °»Á×ÀÌ ¶Ò¶Ò, ¶Ò¶Ò ±ÜÈ÷´Â ¼Ò¸®°¡ µé¸°´Ù. ¼èÁÖ°ÆÀÌ °Ë°Ô ±×À»¸° ¼Ü¹Ù´ÚÀ» °¡º±°Ô ¾²´Ùµë´Â µíÇÑ ±× ¼Ò¸®´Â, âƴ »çÀÌ·Î ½º¸çµå´Â Âù¹Ù¶÷°ú ¾î¿ì·¯Áö¸ç ¾î´À»õ ¿¾³¯ ¿ì¸® Áý °Ü¿ï³¯ÀÇ Ç³°æÀ» ¼±¸íÇÏ°Ô ±×·Á³½´Ù.


    ±×¶§´Â ¾ÆÄ§ÀÌ¸é ¾ðÁ¦³ª ºÎ¾ý<Á¤Àç> â°¡¿¡ ¼­·Á´ø ¾î¸Ó´ÏÀÇ µîÀÌ º¸¿´´Ù. °Ü¿ï¹Ù¶÷ÀÌ ¿ÜÅõ¸¦ ½ºÄ¡¸ç ºÎ´Â ¼Ò¸®¸¶Àú Â÷°©´ø »õº®, ¾î¸Ó´Ï´Â Â÷°¡¿î ¹°¿¡ ¼ÕÀ» ´ã±×¸ç ¾îÁ¦ Àú³á ³²Àº ¹äÀ» °¡·çó·³ ºÎ¼ö°í, ¼Ü¹Ù´Ú¿¡ ²Ä²ÄÈ÷ ´­·¯ºÙÀº ´©·îÁö¸¦ Á¶½É½º·¹ ±Ü¾î³»°ï Çß´Ù. ±× ´©·îÁö´Â ¹ä¸ÀÀ» ´õ¿í dzºÎÇÏ°Ô ¸¸µé¾îÁÖ´Â ¾î¸Ó´Ï¸¸ÀÇ ºñ°áÀ̾ú°í, °»Á×°ú ÇÔ²² ¼Ü¿¡ ´ã±ä µÚ ºÒºÙÀº ÀåÀÛºÒ À§¿¡¼­ Á¶¿ëÈ÷ ²ú¾î¿Ã¶ú´Ù.


    ¼Ü¶Ñ²±À» ¿­ÀÚ¸¶ÀÚ ÇϾé°Ô ¼Ú¾Æ¿À¸£´Â ±èÀÌ ÄÚ³¡À» °£ÁúÀ̰í, ±¸¼öÇÑ ´©·îÁö Çâ°ú °»Á× Æ¯À¯ÀÇ ±í°í ´ã¹éÇÑ ¸ÀÀÌ ¿Â Áý¾ÈÀ» °¨½Õ´Ù. ¾Æ¹öÁö´Â ´Ã ±× ³¿»õ¸¦ ¸ÃÀÚ¸¶ÀÚ À۹濡¼­ ³ª¿Í Å«¹æ ÀÚ¸®¿¡ ¾É¾Ò°í, ¼Õ¼ö°ÇÀ¸·Î ÀÔ°¡¸¦ »ì¦ ´ÛÀ¸¸ç "¿À´Ãµû¶ó ´õ ±¸¼öÇϱ¸³ª"¶ó°í ¼Ó»èÀ̰ï Çß´Ù. µû¶æÇÑ ±¹¹°À» ÇÑ ¸ð±Ý ¸¶½Ã¸é ¼ú±è¿¡ ¾îµÎ¿ü´ø ¾ó±¼ÀÌ ±Ý¼¼ ¶ß°Å¿öÁö°í, ´«°¡¿¡ °íÀÎ ÁÖ¸§µµ »ì¦ ÆìÁö´Â ¸ð½ÀÀÌ Áö±Ýµµ ¼±ÇÏ´Ù. ±×¶§´Â ¸ô¶úÁö¸¸, ±× °»Á× ±¹¹° ÇÑ ±×¸©ÀÌ ¾Æ¹öÁö¿¡°Ô´Â ¼÷Ã븦 ´Þ·¡ÁÖ´Â ÇØÀå±¹ ÀÌ»óÀÇ Àǹ̰¡ ÀÖ¾úÀ»Áöµµ ¸ð¸¥´Ù. Ãß¿î °Ü¿ï³¯, °¡Á·ÀÌ ÇÔ²² ¾É´Â ¹ä»ó À§¿¡ Â÷·ÁÁø ±× ¶ß°Å¿òÀ̾߸»·Î °¡Àå Å« À§¾ÈÀ̾úÀ» Å״ϱî.


    â¹ÛÀ» ³»´Ùº¸´Ï ±æ°Å¸® ³ª¹µ°¡Áö¿¡ ¾óÀ½²ÉÀÌ ¼ö³õ¿© 

    ÀÖ°í, Áö³ª°¡´Â »ç¶÷µéÀº ¸ñµµ¸®¸¦ ÅÎ ³¡±îÁö ¿Ã·Á ÀÔÀ» °¡¸®°í ÀÖ´Ù. Áö±Ý ³» ¼Õ¿¡¼­ ²ú¾î¿À¸£´Â °»Á×Àº, 

    ¸¶Ä¡ Â÷°¡¿î ¶¥ À§¿¡¼­ Ȧ·Î ÇǾ ¿Â±âÀÇ ²Éó·³ º¸ÀÎ

    ´Ù. ¾î¸Ó´Ï°¡ ÇÏ´ø ´ë·Î ¹äÀ» ºÎ¼ö°í ´©·îÁö¸¦ ±Ü¾î³Ö

    °í, ºÒ ¼¼±â¸¦ Á¶ÀýÇÏ¸ç ±â´Ù¸®Áö¸¸, ¾ðÁ¦³ª ±× ¸À¿¡´Â 

    Á¶±Ý ºÎÁ·ÇÑ °ÍÀÌ ÀÖ´Ù. ¾Æ¸¶µµ ¾î¸Ó´ÏÀÇ ¼Õ±æ¿¡ ´ã±ä 

    µû¶æÇÔ±îÁö´Â µû¶óÇÒ ¼ö ¾ø±â ¶§¹®ÀÏ Å×´Ù.


    ±×·¡µµ ¶ß°Å¿î ±¹¹°À» ¼ù°¡¶ô¿¡ ¶° ¸¶½Ã´Â ¼ø°£, ¿Â±â°¡ ÀÔ ¼Ó¿¡¼­ºÎÅÍ ¸ö Àüü·Î ÆÛÁ®³ª°£´Ù. Ãß¾ï ¼Ó ¾î¸Ó´ÏÀÇ ¸ð½À°ú ¾Æ¹öÁöÀÇ ¿ôÀ½ÀÌ °ãÃÄÁö¸é¼­, Âù¹Ù¶÷ÀÌ °Å¼¼°Ô 

    â¹®À» µÎµå·Áµµ ÀÌ Áֹ濡´Â °¡Á·ÀÇ ¿Â±â°¡ °¡µæÇÏ´Ù. ÀÌ °»Á× ÇÑ ±×¸©ÀÌ Áö±Ý ³ª¿¡°Ô´Â Áö³­ ³¯ÀÇ µû¶æÇÔÀ» µÇ»ì·ÁÁִ Ưº°ÇÑ ¸ÀÀÌ µÇ´Â °ÍÀÌ´Ù.


    Á¶À°Çö ÀÛ°¡


        English                 

    Rice and Kimchi Porridge

    -By, Jo Yuk-hyeon


    The sound of gaengjuk being scraped from the pot—ttuk-ttuk, ttuk-ttuk—echoes through the kitchen. That sound, like a metal spatula lightly caressing the charred bottom of the cauldron, mingles with the cold wind seeping through the window cracks, vividly painting a winter landscape of my childhood home.


    ​Back then, every morning began with the sight of my mother¡¯s back by the kitchen window. In the dawn, where even the sound of the wind brushing against coats felt freezing, she would dip her hands into cold water to break down leftover rice and carefully scrape off the scorched rice (nurungji) stuck to the bottom of the pot. That nurungji was her secret to making the meal richer. Once added to the pot with the porridge, it would gently simmer over a crackling wood fire.


    ​As soon as the lid was opened, white steam tickled the tip of my nose, and the savory aroma of nurungji along with the deep, clean taste of gaengjuk filled the entire house. Smelling it, my father would always step out of his room to sit in the main room, lightly dabbing his mouth with a handkerchief and whispering, "It smells especially savory today." I can still see his face, darkened by a night of drinking, flushing warm after a sip of the hot broth, the wrinkles around his eyes softening. I didn't know then, but that bowl of porridge might have meant more than just a hangover cure to him. On a cold winter day, the warmth served on a table where the whole family sat together must have been the ultimate comfort.


    ​Looking out the window, ice flowers adorn the branches on the street, and passersby have their scarves pulled up to their chins. The gaengjuk boiling in my hands now looks like a flower of warmth blooming alone on the frozen earth. I break the rice and scrape in the nurungji just as my mother did, adjusting the heat and waiting, yet something is always missing. Perhaps it is because I cannot replicate the warmth contained in my mother¡¯s touch.


    ​Still, the moment I take a spoonful of the hot broth, warmth spreads from my mouth throughout my entire body. As the memories of my mother¡¯s figure and my father¡¯s smile overlap, this kitchen becomes filled with family warmth, even if the cold wind rattles the window. This bowl of gaengjuk has become a special flavor for me, reviving the warmth of days gone by.


                                                               PIxabay

        Français                

    Bouillie de Riz au Kimchi

    -Jo Yuk-hyeon


    On entend le bruit du grattage du gaengjuk dans la marmite de la cuisine : ttuk-ttuk, ttuk-ttuk. Ce son, comme si une spatule en métal caressait doucement le fond noirci de la marmite, se mêle au vent froid qui s'infiltre par les fentes de la fenêtre, dessinant soudainement le paysage hivernal de mon ancienne maison.


    ​À l¡¯époque, chaque matin, on voyait le dos de ma mère près de la fenêtre de la cuisine (jeong-jae). À l'aube, quand le sifflement du vent d'hiver semblait même glacial contre les manteaux, elle trempait ses mains dans l'eau froide pour émietter le reste de riz de la veille et grattait soigneusement le riz brûlé (nurungji) collé au fond. Ce riz grillé était son secret pour rendre le goût plus riche, et après avoir été mis dans la marmite avec le gaengjuk, il mijotait doucement sur un feu de bois.


    ​Dès l'ouverture du couvercle, la vapeur blanche chatouillait le bout de mon nez, et l'arôme savoureux du riz grillé mêlé au goût profond et pur du gaengjuk enveloppait toute la maison. Dès qu'il sentait cette odeur, mon père sortait de sa chambre pour s'installer dans la grande pièce, s'essuyant discrètement le coin de la bouche avec un mouchoir en murmurant : « C'est particulièrement savoureux aujourd'hui. » Je vois encore son visage, assombri par l'alcool, s'échauffer soudainement après une gorgée de bouillon chaud, et les rides au coin de ses yeux se détendre légèrement. Je ne le savais pas alors, mais ce bol de gaengjuk était peut-être bien plus qu'un simple remède contre la gueule de bois. Par une froide journée d'hiver, la chaleur servie sur la table familiale était sans doute le plus grand des réconforts.


    ​En regardant par la fenêtre, les branches d'arbres sont ornées de fleurs de glace, et les passants cachent leur bouche derrière leurs écharpes remontées jusqu'au menton. Le gaengjuk qui bout entre mes mains ressemble maintenant à une fleur de chaleur éclose seule sur la terre froide. Je fais comme ma mère, j'émiette le riz, j'ajoute le riz grillé et j'ajuste le feu, mais il manque toujours un petit quelque chose. C'est sans doute parce que je ne peux pas imiter la tendresse logée dans les mains de ma mère.


    ​Pourtant, au moment où je prends une cuillerée de bouillon chaud, la chaleur se propage de ma bouche à tout mon corps. Tandis que les images de ma mère et le sourire de mon père se superposent, la chaleur familiale remplit cette cuisine, même si le vent froid frappe violemment à la fenêtre. Ce bol de gaengjuk est devenu pour moi une saveur spéciale qui ravive la chaleur d'autrefois.


        Vietnamese               

    Cháo Kim chi Cơm nguội

    -Jo Yuk-hyeon


    Trong gian bếp, tiếng sột soạt cạo cháo gaengjuk từ ©¢áy nồi vang lên ©¢ều ©¢ặn. Âm thanh ấy, tựa như chiếc muôi sắt ©¢ang nhẹ nhàng vuốt ve ©¢áy nồi ©¢en sạm, hòa quyện cùng làn gió lạnh len lỏi qua khe cửa sổ, bất chợt vẽ nên một cách sống ©¢ộng khung cảnh mùa ©¢ông xưa cũ tại ngôi nhà của tôi.


    ​Ngày ấy, mỗi buổi sáng, tôi luôn thấy bóng lưng mẹ ©¢ứng bên cửa sổ gian bếp. Vào những buổi bình minh lạnh lẽo, ngay cả tiếng gió lướt qua áo khoác cũng buốt giá, mẹ vẫn ngâm tay vào dòng nước lạnh ©¢ể bóp vụn phần cơm thừa tối qua, rồi cẩn thận cạo lớp cơm cháy (nurungji) bám chặt dưới ©¢áy nồi. Lớp cơm cháy ấy chính là bí quyết riêng của mẹ ©¢ể món ăn thêm ©¢ậm ©¢à, sau khi cho vào nồi cùng cháo, nó khẽ sôi sùng sục trên bếp củi ©¢ỏ lửa.


    ​Vừa mở nắp nồi, làn khói trắng bay lên làm nồng nàn cánh mũi, hương cơm cháy thơm lừng cùng vị thanh ©¢ạm, sâu lắng ©¢ặc trưng của gaengjuk bao trùm cả căn nhà. Cha tôi hễ ngửi thấy mùi hương ấy là từ phòng riêng bước ra, ngồi vào gian phòng lớn, khẽ dùng khăn tay lau miệng và thì thầm: "Hôm nay mùi vị có vẻ ©¢ậm ©¢à hơn hẳn". Hình ảnh gương mặt cha vốn tối sầm vì men rượu bỗng chốc ửng hồng sau khi hớp một ngụm nước dùng nóng hổi, những nếp nhăn nơi khóe mắt khẽ giãn ra, ©¢ến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in. Lúc ©¢ó tôi chưa biết, nhưng có lẽ bát cháo ấy ©¢ối với cha còn có ý nghĩa hơn cả một món giải rượu. Trong ngày ©¢ông giá rét, sự ấm áp ©¢ược dọn ra trên mâm cơm gia ©¢ình chính là niềm an ủi lớn lao nhất.


    ​Nhìn ra ngoài cửa sổ, những ©¢óa hoa băng thêu dệt trên cành cây ven ©¢ường, người qua lại kéo cao khăn len che kín miệng. Bát cháo gaengjuk ©¢ang sôi trên tay tôi lúc này trông giống như một ©¢óa hoa của sự ấm áp nở rộ giữa vùng ©¢ất giá lạnh. Tôi cũng bóp vụn cơm, cạo cơm cháy bỏ vào và căn chỉnh lửa y như cách mẹ ©¢ã làm, nhưng lúc nào hương vị ấy cũng thiếu vắng một ©¢iều gì ©¢ó. Có lẽ vì tôi chẳng thể nào sao chép ©¢ược sự ấm áp ©¢ọng lại nơi bàn tay của mẹ.


    ​Dù vậy, giây phút múc một thìa nước dùng nóng hổi, hơi ấm từ khoang miệng lan tỏa khắp cơ thể. Hình bóng của mẹ và nụ cười của cha trong ký ức chồng lấp lên nhau, khiến gian bếp này tràn ngập hơi ấm gia ©¢ình dù gió lạnh có ©¢ập mạnh vào cửa sổ. Bát cháo gaengjuk này giờ ©¢ây ©¢ối với tôi chính là hương vị ©¢ặc biệt giúp sống lại sự ấm áp của những ngày ©¢ã qua.


    ¾Æ±â dz³â ¼¼´ë À̾߱â

    -¹®¼º Á¶À°Çö


    ¿ì¸®´Â ¿ì¸®¸¦ ÀÌ·¸°Ô ºÎ¸¥´Ù. µ¿¹«µé°ú Çб³ °¡´Â ±æ¿£ ¾ÆÁ÷ ¸¼Àº °³¿ï¹°ÀÌ È帣°í, °­°¡¿¡¼­´Â ¹Î¹°»õ¿ì¿Í ¼Û»ç¸® ¶¼°¡ °ËÁ¤ °í¹«½ÅÀ¸·Î ÆÛ ¿Ã·Á Áֱ⸦ À¯È¤Çß¾ú´Ù. º¸À°¿ø Ä£±¸µéÀÌ °¡Àå ½Î¿òÀ» ÀßÇÏ´Â ÀÌÀ¯¸¦ ¸ô¶ú´ø ä, ±×·¸°Ô ¾î¸° ½ÃÀýÀ» º¸³½ ¿ì¸®´Â À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù.


    »ýÀÏ ¶§³ª µÇ¾î¾ß µµ½Ã¶ô¿¡ °è¶õÇϳª ¹¯¾î¼­ ¸ô·¡ ¼û¾î ¸Ô°í, ¼Òdz °¡´ø ³¯ º¸Àڱ⠼ӿ¡ µé¾îÀÖ´Â »ç°ú µÎ °³, °è¶õ ¼¼ °³, »çÅÁ ÇÑ ºÀÁö Áß »çÅÁ ¹Ý ºÀÁö´Â Áý¿¡¼­ ±â´Ù¸®´Â µ¿»ýµéÀ» À§ÇØ ²À ³²°Ü ¿Í¾ß ÇÏ´Â °É ÀÌ¹Ì ¾Ë¾Ò´ø ±× ½ÃÀý¿¡µµ, ¿ì¸®´Â ¿©ÀüÈ÷ À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù.


    ÀϺ» ½Ä¹ÎÁö ½ÃÀýÀ» ±×¸®¿öÇÏ´Â »ç¶÷µé°ú 6.25¸¦ °ÞÀº ¾î¸¥µéÀÌ "³ÊÈñó·³ ÇູÇÑ ¼¼´ë°¡ ¾ø´Ù"°í Àú³á¹ä»ó ¸Ó¸®¿¡¼­ »©³õÁö ¾Ê°í À̾߱âÇÒ ¶§¸¶´Ù, ÀÏÂï ž ±× ½ÃÀýÀ» °°ÀÌ º¸³»Áö ¸øÇÑ ºÎ²ô·¯¿ò°ú Çູ »çÀÌ¿¡¼­ ¸»¾øÀÌ °í±¸¸¶¿Í ¹°À» ¸ÔÀ¸¸ç, ´©·± °øÃ¥¿¡ "¹ÙµÏ¾Æ À̸®¿Í À̸® ¿À³Ê¶ó ³ªÇÏ°í ³îÀÚ"¸¦ ħ¿ïÇÑ ¸ù´ç¿¬ÇÊ·Î ¾²´Ù°¡ ´ÜÄ­¹æ¿¡¼­ ºÎ¸ð´Ô°ú °°ÀÌ Àáµå´Â ¹ã¿¡µµ, ¿ì¸®´Â À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù.


    ¹è¿ì±â ½ÃÀÛÇÒ ¶§ºÎÅÍ ¿Ü¿î ±¹¹Î±³À°ÇåÀåÀÌ ¾îµð¿¡ ÀÖ¾ú´ÂÁö ±â¾ï³ªÁö ¾Ê°í, ´ëÅë·ÉÀº ´ç¿¬È÷ ¹ÚÁ¤Èñ ÇÑ »ç¶÷ÀÎ ÁÙ ¾Ë¾ÒÀ¸¸ç, ¹«½¼ ÀÌÀ¯µç ³ª¶ó ÀÏ¿¡ ¹Ý´ëÇÏ´Â ¸ðµç »ç¶÷Àº »¡°»À̶ó°í ¹è¿ü´Ù. Çб³ °ñ¸¶·ç¿¡¼­ °í¹«°ø Çϳª·Î ¼­¸¥ ¸íÀÌ ¶Ù¾î³î´ø ±× ½ÃÀý¿¡µµ, ¿ì¸®´Â À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù.


    °ËÀº ±³º¹¿¡ ºýºý ¸Ó¸® ¿©¼¸ ³â°£À» Áö¿Á¹®º¸´Ù ¹«¼­¿î ±³¹®¿¡¼­ ¸ÅÀÏ ±ÔÀ²ºÎ¿ø¿¡°Ô ¸Â´Â Ä£±¸µéÀ» º¸¸ç ³ªÀÇ ´ÙÇེ·± ÇϷ縦 ½º½º·Î ´ë°ßÇØ Çß°í, ¼ºÀûÀÌ ¶³¾îÁö¸é ¼Õ¹Ù´ÚÀ̳ª Çã¹÷Áö¸¦ ´ãÀÓ ¼±»ý´Ô¿¡°Ô ¸Ã±â°í °É»óÀ» µé°í ¹ú¼­´Â ÀÏÀ» ´ç¿¬ÇÏ°Ô »ý°¢Çß´Ù. À̸§ ¾ø´Â È£¶±Áý¡¤Âð»§Áý¿¡¼­ ¿©Çлý°ú ¸¸³ª´Ù°¡ Çлý °ú¿ÜÁöµµ ¼±»ý´Ô²² ÀâÇô Á¤ÇÐÀ» ´çÇϰųª, ±³¹«½ÇÀ̳ª È­Àå½Ç¿¡¼­ ¹ú û¼Ò¸¦ ÇÒ ¶© "¿¬¾Ö¹Ú»ç"¶õ ±ÛÀ» µî¿¡ ´Þ°í Áö³ª°¡´ø ¼±»ý´Ôµé¿¡°Ô ¸Ó¸®¸¦ ÇÑ ´ë¾¿ Áã¾î ¹ÚÈ÷±âµµ ÇßÁö¸¸, ½Ã°£ÀÌ Áö³ª¸é ±×°Ô ¹«¿ë´ãÀÌ µÇ´ø ±×¶§¿¡µµ ¿ì¸®´Â À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù.


    4.19¼¼´ëÀÇ º¯ÀýÀÌ´Ï, À¯Á¤È¸ ÅëÀÏÁÖü ±¹¹ÎȸÀÇ ´ëÀÇ¿øµéÀÌ ÀÚµ¿°Å¼ö±â´Ï ¾Ö±¹ÀÚ´Ï ÇÏ´Â ¸»µéÀÌ ºÐºÐÇϰí, ³ú¹°»ç°Ç ¶§¸¶´Ù ºüÁöÁö ¾Ê°í °£Ã¸µéÀÌ ÀâÈ÷´ø ½ÃÀý¿¡´Â, ¸» ÇѸ¶µð À߸øÇؼ­ ¾îµð·Ð°¡ ÀâÇô°¡ °í¹®À¸·Î º´½ÅÀÌ µÇ¾ú´Ù´Â À̾߱⸦ ¼úÁý¿¡ ¸ð¿© ¼ûÁ×ÀÌ¸ç µé¾ú°í, Ã¥ ÇÑ ±ÇÀ¸·Î ÆóÀÎÀÌ µÇ¾î¹ö¸° ¼±¹è´ÔÀÇ ¾ÆÇÄÀ» ¼Ò¸® Á׿© À̾߱âÇÏ¸ç ½º½º·Î ºÎ²ô·¯¿öÇß´ø ±× ½ÃÀý¿¡µµ, ¿ì¸®´Â À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù.


    ºû±ò ÁÁÀº À¯½Å±º´ë¿¡¼­ ´ëÇÐÀ» ´Ù´Ï´Ù ¿Ô´Ù´Â ÀÌÀ¯¸¸À¸·Î º¹³¯ °³º¸´Ù ´õ ¸Â°í, Å»¿µÀ» ²Þ²Ù´Ù°¡µµ ºÎ¸ð´Ô ¾ó±¼À» ¶°¿Ã¸®¸ç Âü¾ÒÀ¸¸ç, 80³â ±× ¾îµÎ¿î ½ÃÀý µ¥¸ð´ë Áø¾Ð¿¡ À̸®Àú¸® ³»¸ô¸®¸ç ¾î¿ ¼ö ¾øÀÌ µÎ ÆíÀ¸·Î ³ª´µ¾î Áø¾Ð±ºÀÌÀÚ ÇÇÇØÀÚ¿´´ø ±× ¶§¿¡µµ, ¿ì¸®´Â À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù.


    ÀÏÁ¦¼¼´ë, 6.25¼¼´ë, 4.19¼¼´ë, 5.18¼¼´ë, ¸ð·¡½Ã°è¼¼´ë, ÀÚ±â ÁÖÀåÀÌ °­ÇÏ´ø ½Å¼¼´ë µî ¸ðµÎ°¡ À̸§À» °¡Á³´ø ½Ã´ë¿¡µµ, °¡²ûÀº ¹Ì±¹¿¡¼­ °Ç³Ê¿Â º£À̺ñ ºÕ ¼¼´ë ȤÀº 6.29 ³ØÅ¸ÀÌ ºÎ´ë·Î Àá½Ã ºÒ·È´Ù ÇØµµ, ¿ì¸®´Â ÀÚ½ÅÀÇ Á¤È®ÇÑ À̸§À» °¡ÁöÁö ¸øÇß´ø ä »ì¾Æ¿Ô´Ù.


    ¼±¹è¼¼´ëµéÀÌ ²À ¸»¾Æ Áå º¸µû¸®¿¡¼­ ±¸°ÉÇÏµí ¸ð¾Æ¼­ °Ü¿ì ÀÏÀ» ¹è¿ì°í, Ȥ½Ã ²ÙÁö¶÷ ÇѸ¶µð¿¡ ´Ù¸¥ ȸ»ç·Î °¥±î ÈĹèµé¿¡°Ô Àß º¸ÀÌ·Á°í ¾ïÁö·Î ¿äÁò ³ë·¡¸¦ ºÎ¸£´Â ´ÄÀº ¼¼´ëµéµµ ¿ì¸± ¹Ù¶óº»´Ù. ¾ÆÁ÷Àº Àþ´Ù´Â ÀÌÀ¯·Î ÈÄ¹è ¼¼´ëµéÀ» ´ëº¯ÇØ¾ß ÇѴٴ åÀÓ°¨À¸·Î ±Þ·áÀλó¡¤Ã³¿ì°³¼± µîÀ» ¸Ã¾Æ ÁÖÀåÇϰí, ´ÜÁö °èÀ塤°úÀ塤ºÎÀ塤Â÷Àå µî Á¶Á÷ÀÇ °£ºÎ¶õ ÀÌÀ¯·Î Á¶Á÷À» À§ÇØ È¤Àº Á¶Á÷À» ¶°³ª¾ß ÇÏ´Â ¼¼´ëµéµµ ¿ì¸®´Ù. ³ëÁ¶¿ø ½ÅºÐÀÌ ¾Æ´Ï¾î¼­ ÀþÀº ³ëÁ¶¿øµéÀÌ »ýÁ¸±Ç »ç¼ö¸¦ ¿ÜÄ¡¸ç µå·¯´©¿î Á¤¹®À» ÇÇÇØ Âʹ®À¸·Î ȸ»ç¸¦ ¶°³ª´Â ¼¼´ë, IMF¿¡ Á¦ÀÏ ¸ÕÀú ¼ö¸ôµÇ´Â ¼¼´ë, ¹ÌȤÀÇ ¼¼´ë... ¿À·¡ ÀüºÎÅÍ Ç°¾î¿Â ºÒ±æÇÑ ¿¹°¨Ã³·³ ¸Æ¾øÀÌ ¹«³ÊÁö´Â ¼¼´ë¿´Áö¸¸, ÀÌÁ¦ ¿ì¸®´Â ¿ì¸®¸¦ ¿ì¸®¸¸ÀÇ À̸§À¸·Î ºÎ¸¥´Ù.


    ¼±¹èµéó·³ ÈûÀÖ°í ¸ÚÁö°Ô »ì·Á°í ¹ß¹öµÕÄ¡´Ù°¡ ¾î´À ³¯ ÀÚ¸®°¡ ºÒ¾ÈÇÏ¿© µ¹¾Æº¸´Ï, ´ÄÀº ºÎ¸ð´ÔÀº ¸ð¼Å¾ß ÇÏ°í ¾ÆÀ̵éÀº ¾î¸®°í ´Ù¸¥ ±æÀº Àß º¸ÀÌÁö ¾ÊÀ¸¸ç, ¹ú¾î ³õÀº °ÍÀº ÇѰܿï Áö³»±âµµ ºüµíÇϰí ÀºÅðÇϱ⿡´Â ³Ê¹« Àþ°í µµÀüÇϱ⿡´Â ³Ê¹« ´ÄÀº »ç¶÷µé... ȸ»ç¿¡¼­ À̾߱âÇÏ¸é ¾Ë¾Æ¼­ ¸» Àß µè°í ¾Ï½Ã¸¸ ÁÖ¸é ÁüÀ» ²Ù¸®´Â ¼¼´ë, ÁÖ»êÀÇ ¸¶Áö¸· ¼¼´ëÀÌÀÚ ÄĸÍÀÇ Ã¹ ¼¼´ë, ºÎ¸ð´Ô¿¡°Ô ¹«Á¶°Ç ¼øÁ¾Çß´ø ¸¶Áö¸· ¼¼´ëÀÌÀÚ ¾ÆÀ̵éÀ» µ¶ÀçÀÚ·Î ¸ð½Ã´Â ù ¼¼´ë. ºÎ¸ð¸¦ Á¦´ë·Î ¸ð½ÃÁö ¸øÇØ Ã³¿Í ºÎ¸ð »çÀÌ¿¡¼­ ¹æÈ²Çϱ⵵ Çϰí, ¾ÆÀ̵é°ú ³î¾ÆÁÖÁö ¸øÇÏ´Â °É ¹Ì¾ÈÇØÇÏ´Â ¼¼´ë-ÀÌÁ¦ ¿ì¸®´Â ¿ì¸®¸¦ "ÅðÃâ ¼¼´ë"¶ó ºÎ¸¥´Ù.


    »õ·Î¿î ´Ù¸®°¡ ³õÀÌ±æ ±â´Ù¸®´Â ÀÌ ½Ã´ëÀÇ À§ÅÂ·Î¿î ´Ù¸® À§¿¡¼­, ¹ÙµÏµéÀÇ »ç¼®ÀÌ µÇÁö ¾Ê±â À§ÇØ ±â¸¦ ¾²´Ù°¡ ´ÊÀº ¹ã ÆÈÁö ¸øÇØ ¾ÖÅ¿ì´Â ¾î´À ºÎºÎÀÇ ºØ¾î»§À» »çµé°í ¿Í¼­ ¾ÆÀÌµé ¾Õ¿¡ ³»³ù´Ù°¡ ¾Æ¹«µµ ¸ÔÁö ¾ÊÀ» ¶§, ¹ã´ÊÀº Ã¥»ó¸Ó¸®¿¡¼­ È¥ÀÚ ¿ì¹°°Å¸®¸ç ¸Ô´Â ¿ì¸®µé. ¸ðµÎµé À̸§À» °¡Áö°í ¿ì¸®¸¦ À̾߱âÇÒ ¶§, À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë¿´´Ù°¡ ÀÌÁ¦¾ß ´ç´çÈ÷ ±×µé¸¸ÀÇ À̸§À» °¡Áø ±â¸·Èù ¼¼´ë—¹Ù·Î ÀÌ ¶¥ÀÇ À°Ä¥½Ê´ë! °í¼Ó¼ºÀåÀÇ ¸·Â÷¿¡ ¿Ã¶óÅÀ´Ù°¡ À̸§ ¸ð¸£´Â °£ÀÌ¿ª¿¡ ¹ö·ÁÁø ¼¼´ë¶ó°í, ÀÌÁ¦ ¿ì¸®°¡ ¿ì¸®¸¦ ÅðÃâÀ̶ó°í ºÎ¸£´Â ¼¼´ë¶ó°í ÇÏÁö¸¸, ÁøÁ¤ ¿ì¸®´Â ÀÌ·¸°Ô ºÒ¸²À» ¿î¸íÀ¸·Î ¹Þ¾ÆµéÀÌ¸ç ´õ »ì¾Æ°¡¾ß¸¸ ÇÏ´Â °ÍÀϱî?


    ÀÏÃâ Â÷¾Ï ÁÁ´Ù.

     PIxabay


    â¹ÛÀ¸·Î ³»¸®Âش žçºûÀ» ¹Ù¶óº¸¸ç »ý°¢ÇÑ´Ù. ¿ì¸®°¡ "¾Æ±â dz³â ¼¼´ë"¶ó ºÒ¸®±âµµ Çß´ø ½ÃÀý, ±× À̸§Ã³·³ ¿ì¸®´Â ¼¼»óÀÇ Ç³¿ä¸¦ Á¶±Ý¾¿ Ű¿ö¿Ô°í, Áö±Ýµµ ¿©ÀüÈ÷ »õ½ÏÀ» Æ·¿ï ÈûÀ» ¾È°í ÀÖ´Ù. ÅðÃâÀ̶ó´Â À̸§Àº °ú°ÅÀÇ ¿ì¸®¿¡ ´ëÇÑ Á¤¸®ÀÏ »Ó, ¾ÕÀ¸·ÎÀÇ À̾߱⸦ ¾²´Â ½ÃÀÛÀº ¾Æ´Ï´Ù. ¿ì¸® ¼ÕÀ¸·Î Áö±Ý²¯ ½×¾Æ¿Â °æÇè°ú ¹è¿òÀº, ÀÌÁ¦ »õ·Î¿î ¼¼»óÀÇ ¹Ø°Å¸§ÀÌ µÉ °ÍÀÌ´Ù. ¾ÆÀ̵éÀÌ ¿ì¸®ÀÇ À̾߱⸦ µè°í "±×¶§ ¾î¸¥µéÀº ÀÌ·¸°Ô »ì¾Ò±¸³ª"¶ó¸ç ¹è¿ì°í, ÈĹèµéÀÌ ¿ì¸®ÀÇ ¹ßÀÚÃ븦 µû¶ó ´õ ³ÐÀº ±æÀ» °È´Â ¸ð½ÀÀ» º¸°Ô µÉ Å״ϱî. žçÀº ¾ðÁ¦³ª »õ·Î¿î ³¯À» ºñÃßµí, ¿ì¸®µµ ÀÌÁ¦²¯ ½×¾Æ¿Â ¸ðµç °ÍÀ» ¹ÙÅÁÀ¸·Î ´õ ¹àÀº ¹Ì·¡¸¦ ¿­¾î°¥ ¼ö ÀÖ´Ù. ÀÌ ¶¥ÀÇ À°Ä¥½Ê´ë—¿ì¸®´Â ÅðÃâµÇ´Â ¼¼´ë°¡ ¾Æ´Ï¶ó, »õ·Î¿î ½ÃÀÛÀ» ²Þ²Ù´Â ¼¼´ëÀÎ °ÍÀÌ´Ù.


    *ÆíÁý³ëÆ®/  Á¶À°Çö ÀÛ°¡ÀÇ ¼öÇÊ <°»Á×>°ú <¾Æ±â dz³â ¼¼´ë À̾߱â> Àü¹®À» ¿µ¾î, ÇÁ¶û½º¾î¿Í º£Æ®³²¾î·Î ¹ø¿ª ¼Ò°³ ÇÕ´Ï´Ù. 1950~60³â´ë Çѱ¹ÀÇ º£À̺ñºÕ ¼¼´ë°¡ °Þ¾ú´ø ½Ã´ëÀû ¾ÆÇİú Çâ¼ö¸¦ ´ã¾Æ³½ ¼öÇÊÀÔ´Ï´Ù. À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë (Nameless generation / Thế hệ không tên): ƯÁ¤ÇÑ ¸íĪÀ̳ª »çȸÀû ´ë¿ì¸¦ ¹ÞÁö ¸øÇÏ°í ¹¬¹¬È÷ ½Ã´ë¸¦ ¹öÅß³½ À̵éÀ» »ó¡ÇÕ´Ï´Ù. ƯÈ÷ ¹®È­Àû ¸Æ¶ô: '°ËÁ¤ °í¹«½Å', '±¹¹Î±³À°ÇåÀå', '¸ù´ç¿¬ÇÊ' µî Çѱ¹ÀûÀÎ Á¤¼­¸¦ ¿µ¾î¿Í º£Æ®³²¾î±Ç µîÀÇ µ¶ÀÚ°¡ ÀÌÇØÇÒ ¼ö ÀÖµµ·Ï ÃÖ´ëÇÑ Àǹ̸¦ »ì·Á ¹ø¿ª ½ÇÇà Çß½À´Ï´Ù. °Ýµ¿ÀÇ Çѱ¹ Çö´ë»ç¸¦ °üÅëÇϸç 'À̸§ ¾ø´Â ¼¼´ë'¿¡¼­ 'ÅðÃâ ¼¼´ë'·Î ºÒ·Á¾ß Çß´ø ¼­±ÛÇÄ, ±×¸®°í ±× ¾È¿¡¼­ ã¾Æ³»´Â »õ·Î¿î Èñ¸ÁÀÇ ¸Þ½ÃÁö¸¦ ´ã¾Æ ³»·Á´Â ³ë·ÂÀ¸·Î  Gimini ½ÇÇàÀ» ÅëÇÑ ±âȹÆíÁýÀ» ÁøÇàÇß½¿À» µ¡ºÙÀÔ´Ï´Ù./ ±èºÀ±Ù ±âÀÚ


        English                 

     The Story of the Baby Boom Generation

     -Cho Yuk-hyeon


    We called ourselves this. On the way to school with friends, clear streams still flowed, and by the riverside, schools of freshwater shrimp and minnows tempted us to scoop them up with our black rubber shoes. Spending our childhood without knowing why the orphans were the best at fighting, we were a nameless generation.


    ​It was only on birthdays that a single egg would be hidden in our lunchbox to be eaten in secret. Even back then, when we knew we had to save half a bag of candy from the two apples, three eggs, and one bag of candy in our picnic bundle for our younger siblings waiting at home, we were still a nameless generation.


    ​Whenever adults who missed the Japanese colonial era or survived the Korean War said over the dinner table, "There is no generation as happy as yours," we sat between the shame of not having lived through those times and the happiness of the present. Eating sweet potatoes and water in silence, writing "Baduk, come here, come play with me" in yellowed notebooks with gloomy, stubby pencils before falling asleep with our parents in a single room—even then, we were a nameless generation.


    ​We don't remember where the Charter of National Education we memorized from the start of school came from; we thought the President was naturally only one man, Park Chung-hee; and we were taught that anyone who opposed national affairs for any reason was a "Red." Even in those days when thirty of us jumped around with a single rubber ball in the school hallway, we were a nameless generation.


    ​For six years in black uniforms with shaved heads, we watched friends get beaten by the discipline committee at the school gates—which were scarier than the gates of hell—and felt proud of our own "lucky" day. We took it for granted to surrender our palms or thighs to the homeroom teacher and stand as punishment holding stools when our grades dropped. Even when we were caught by the student guidance teacher while meeting girls at nameless hoeddeok or steamed bun shops and got suspended, or were hit on the head by passing teachers while cleaning the faculty room or bathroom with "Master of Romance" written on our backs—even when those stories became heroic tales over time, we were a nameless generation.


    ​During the times when talk was rife about the betrayal of the April 19 generation, or whether the delegates of the Yushin Jeonguhoe were "automatic voting machines" or "patriots"; when spies were caught in every bribery scandal; when we huddled in bars, breathless, hearing stories of people taken away and crippled by torture for a single wrong word; when we spoke in hushed tones of the pain of seniors ruined by a single book and felt ashamed—even then, we were a nameless generation.


    ​In the "fine-colored" Yushin military, we were beaten worse than dogs on a midsummer day just because we had attended college. We dreamed of deserting but endured by thinking of our parents' faces. In the dark days of 1980, driven here and there to suppress demonstrators, forced into two sides as both the suppressors and the victims—even then, we were a nameless generation.


    ​Even in times when everyone had a name—the Japanese Colonial Generation, the Korean War Generation, the April 19 Generation, the May 18 Generation, the Hourglass Generation, or the assertive New Generation—and even if we were briefly called the Baby Boomers from America or the 6.29 "Tie Brigade," we lived our lives without ever having a precise name of our own.


    ​The older generations look at us, having barely learned our trades by gathering crumbs from the bundles they held tightly. We are the aging generation who force ourselves to sing modern songs to please our juniors, fearing a single scolding might drive them to another company. Because we are "still young," we take on the responsibility of advocating for wage hikes and better treatment for the younger generation. Yet, simply because we are "management"—chiefs, managers, directors—we are also the ones who must leave the organization for its sake. We are the generation that leaves the office through the side door to avoid the main gate where young union members lie down shouting for their right to survive; the generation first submerged by the IMF crisis; the generation of confusion... Like an ill omen harbored long ago, we were a generation collapsing helplessly, but now, we call ourselves by our own name.


    ​We struggled to live as powerfully and stylishly as our seniors, only to wake up one day to find our positions unstable. We must support our aging parents while our children are still young, and no other path is in sight. What we¡¯ve saved is barely enough to get through a single winter; we are too young to retire but too old to start a new challenge. We are the generation that packs our bags at a mere hint from the company, the last generation of the abacus and the first generation of the "computer illiterate." The last generation to obey parents unconditionally, and the first to serve our children like dictators. We are the generation caught between our wives and parents because we couldn't serve our parents properly, and the generation that feels guilty for not playing enough with our children—now, we call ourselves the "Discarded Generation."


    On the precarious bridge of this era, waiting for a new bridge to be built, we struggle not to become "dead stones" in a game of Go. We buy Bungeo-ppang anxious because they couldn't sell them, only to have our children refuse to eat them. We end up munching on them alone at our desks late at night. While everyone else talks about us using various names, we, who were once nameless, have finally gained a name of our own—the remarkable 60s and 70s of this land! They say we are the generation that hopped on the last train of high growth only to be abandoned at an unknown whistle-stop, the generation that now calls itself "discarded." But must we truly accept this calling as our destiny and continue to live this way?


    ​"The sunrise is truly beautiful."

    ​I think to myself as I gaze at the sunlight streaming through the window. In the days when we were called the "Baby Boom Generation," like that name, we gradually nurtured the world's abundance, and we still hold the power to sprout new buds. The name "discarded" is merely an organization of our past, not the beginning of the story yet to be written. The experience and learning we have built with our own hands will now become the fertilizer for a new world. Our children will hear our stories and learn, saying, "So this is how the adults lived back then," and we will watch our juniors walk a broader path following our footsteps. Just as the sun always shines on a new day, we can open a brighter future based on everything we have built. The 60s and 70s of this land—we are not a generation being discarded, but a generation dreaming of a new beginning.

                                          

        Vietnamese               

    Câu Chuyện Về Thế Hệ Bùng Nổ Trẻ Em

    -Cho Yuk-hyeon


    ​Chúng tôi tự gọi mình như thế. Trên ©¢ường ©¢ến trường cùng bè bạn, những dòng suối trong vắt vẫn còn chảy, và bên bờ sông, những ©¢àn tôm cá nhỏ luôn quyến rũ chúng tôi dùng ©¢ôi giày cao su ©¢en ©¢ể múc lên. Trong những ngày thơ ấu ấy, khi chưa hiểu vì sao những người bạn ở trại trẻ mồ côi lại là những kẻ ©¢ánh nhau giỏi nhất, chúng tôi là một thế hệ không tên.


    ​Chỉ ©¢ến ngày sinh nhật mới có một quả trứng giấu dưới hộp cơm ©¢ể lén lút ăn. Ngay cả những ngày ©¢i dã ngoại, khi ©¢ã biết rõ rằng trong số hai quả táo, ba quả trứng và một túi kẹo trong bọc vải, phải ©¢ể dành lại nửa túi kẹo cho những ©¢ứa em ©¢ang©¢ợi ở nhà, chúng tôi vẫn là một thế hệ không tên.


    ​Mỗi khi những người hoài niệm về thời thuộc ©¢ịa Nhật hay những người lớn từng trải qua cuộc chiến 6.25 nói bên mâm cơm tối rằng: "Chẳng có thế hệ nào hạnh phúc như các cháu", chúng tôi chỉ im lặng ăn khoai lang và uống nước, lơ lửng giữa sự xấu hổ vì không ©¢ược sinh ra sớm hơn ©¢ể cùng trải qua thời kỳ ©¢ó và niềm hạnh phúc hiện tại. Ngay cả những ©¢êm viết dòng chữ "Baduk ơi lại ©¢ây, lại ©¢ây chơi với tao" bằng mẩu bút chì cùn buồn bã vào cuốn vở vàng ố, rồi ngủ cùng cha mẹ trong căn phòng chật hẹp, chúng tôi vẫn là một thế hệ không tên.


    ​Chúng tôi không nhớ "Hiến chương Giáo dục Quốc dân" mà mình thuộc lòng từ khi bắt ©¢ầu ©¢i học nằm ở ©¢âu, chúng tôi cứ ngỡ Tổng thống ©¢ương nhiên chỉ có một người là Park Chung-hee, và ©¢ược dạy rằng bất cứ ai phản ©¢ối việc nước với bất kỳ lý do gì ©¢ều là "Cộng sản". Ngay cả những ngày ba mươi ©¢ứa trẻ cùng nhảy nhót với một quả bóng cao su ở hành lang trường học, chúng tôi vẫn là một thế hệ không tên.


    ​Trong sáu năm mặc ©¢ồng phục ©¢en với cái ©¢ầu trọc lóc, nhìn bạn bè bị ©¢ánh bởi ©¢ội sao ©¢ỏ ở cổng trường—nơi còn ©¢áng sợ hơn cửa ©¢ịa ngục—chúng tôi tự thấy tự hào về một ngày bình yên của mình. Khi ©¢iểm số giảm sút, chúng tôi coi việc ©¢ưa lòng bàn tay hay ©¢ùi cho giáo viên chủ nhiệm ©¢ánh và ©¢ội ghế chịu phạt là chuyện ©¢ương nhiên. Ngay cả khi bị bắt gặp ©¢ang gặp gỡ bạn gái ở những quán bánh rán, bánh bao không tên rồi bị ©¢ình chỉ học, hay khi phải dọn vệ sinh phòng giáo viên với tấm biển "Tiến sĩ yêu ©¢ương" dán trên lưng và bị các thầy giáo ©¢i ngang qua gõ vào ©¢ầu—ngay cả khi những chuyện ©¢ó sau này trở thành chiến tích hào hùng, chúng tôi vẫn là một thế hệ không tên.


    ​Vào những thời ©¢iểm ©¢ầy rẫy những lời bàn tán về sự phản bội của thế hệ 4.19, hay việc các ©¢ại biểu Hội ©¢ồng Quốc gia Thống nhất chỉ là "máy giơ tay tự ©¢ộng", và những vụ án gián ©¢iệp luôn xuất hiện mỗi khi có bê bối hối lộ; khi chúng tôi nín thở nghe chuyện có người bị bắt ©¢i và trở thành tàn phế vì tra tấn chỉ do lỡ lời; khi chúng tôi thầm lặng nói về nỗi ©¢au của những tiền bối bị hủy hoại chỉ vì một cuốn sách và tự cảm thấy hổ thẹn—vào những ngày ©¢ó, chúng tôi vẫn là một thế hệ không tên.


    ​Trong quân ©¢ội thời Yushin "màu sắc rực rỡ", chỉ vì lý do ©¢ã học ©¢ại học mà bị ©¢ánh còn thảm hơn cả chó vào ngày nóng. Dù mơ ©¢ến việc ©¢ào ngũ nhưng lại nhẫn nhịn khi nhớ ©¢ến gương mặt cha mẹ. Vào những năm 1980 ©¢en tối ©¢ó, khi bị ©¢ẩy ©¢i trấn áp ©¢oàn biểu tình, bị chia làm hai phe, vừa là quân trấn áp vừa là nạn nhân—ngay cả lúc ©¢ó, chúng tôi vẫn là một thế hệ không tên.


    ​Ngay cả trong những thời ©¢ại mà ai cũng có một cái tên—thế hệ thuộc ©¢ịa Nhật, thế hệ 6.25, thế hệ 4.19, thế hệ 5.18, thế hệ "Đồng hồ cát", hay thế hệ mới ©¢ầy quyết ©¢oán—ngay cả khi ©¢ôi khi chúng tôi ©¢ược gọi tạm bách là thế hệ Baby Boom từ Mỹ hay "Đội quân thắt cà vạt 6.29", chúng tôi vẫn sống mà chưa từng có một cái tên chính xác cho riêng mình.


    ​Thế hệ tiền bối nhìn chúng tôi, những người ©¢ã phải gom góp từng chút kinh nghiệm từ chiếc túi nải mà họ nắm chặt ©¢ể học nghề. Chúng tôi là thế hệ già ©¢i, những người phải gượng ép hát những bài hát thời nay ©¢ể vừa lòng hậu bối, vì lo sợ một lời mắng mỏ sẽ khiến họ bỏ sang công ty khác. Vì lý do "vẫn còn trẻ", chúng tôi mang trách nhiệm ©¢ại diện cho thế hệ ©¢àn em ©¢ể ©¢òi tăng lương, cải thiện ©¢ãi ngộ; nhưng cũng chính chúng tôi, chỉ vì là cán bộ tổ chức như Trưởng phòng, Giám ©¢ốc, mà phải rời bỏ tổ chức vì lợi ích chung. Chúng tôi là thế hệ phải lén rời công ty bằng cửa phụ ©¢ể tránh cổng chính nơi những công ©¢oàn viên trẻ ©¢ang nằm biểu tình ©¢òi quyền sống; là thế hệ ©¢ầu tiên bị nhấn chìm bởi khủng hoảng IMF; thế hệ của sự mê muội... Như một linh cảm xấu ©¢ã ấp ủ từ lâu, chúng tôi là thế hệ sụp ©¢ổ không chút kháng cự, nhưng giờ ©¢ây, chúng tôi gọi mình bằng cái tên của chính mình.


    ​Chúng tôi ©¢ã vùng vẫy ©¢ể sống mạnh mẽ và hào nhoáng như các tiền bối, ©¢ể rồi một ngày nhìn lại thấy vị trí của mình bấp bênh. Cha mẹ già phải phụng dưỡng, con cái còn nhỏ dại, và chẳng thấy con ©¢ường nào khác. Những gì tích cóp ©¢ược chỉ vừa ©¢ủ ©¢ể cầm cự qua một mùa ©¢ông; quá trẻ ©¢ể nghỉ hưu nhưng lại quá già ©¢ể bắt ©¢ầu thử thách mới. Chúng tôi là thế hệ biết ©¢iều ©¢ến mức chỉ cần công ty ám chỉ là tự thu xếp hành lý; là thế hệ cuối cùng dùng bàn tính và là thế hệ ©¢ầu tiên "mù công nghệ". Thế hệ cuối cùng tuyệt ©¢ối vâng lời cha mẹ, và là thế hệ ©¢ầu tiên phục tùng con cái như những kẻ ©¢ộc tài. Chúng tôi là thế hệ hoang mang giữa vợ và cha mẹ vì không thể phụng dưỡng chu ©¢áo, và là thế hệ luôn cảm thấy có lỗi vì không thể chơi cùng con cái—giờ ©¢ây, chúng tôi tự gọi mình là "Thế hệ bị ©¢ào thải".


    ​Trên cây cầu chênh vênh của thời ©¢ại này, trong khi chờ ©¢ợi một cây cầu mới ©¢ược xây dựng, chúng tôi ©¢ã dốc hết sức ©¢ể không trở thành "quân cờ chết". Có những ©¢êm chúng tôi mua giúp những chiếc bánh cá Bungeo-ppang từ một cặp vợ chồng ©¢ang lo lắng vì không bán hết, mang về ©¢ặt trưtrước mặt con cái nhưng chẳng ©¢ứa nào ăn, ©¢ể rồi một mình ngồi nhai nhóp nhép bên bàn làm việc ©¢êm muộn. Khi tất cả mọi người dùng những cái tên khác ©¢ể nói về chúng tôi, từ một thế hệ không tên, giờ ©¢ây chúng tôi ©¢ã hiên ngang có ©¢ược cái tên riêng ©¢ầy kinh ngạc—chính là những người ở ©¢ộ tuổi 60, 70 trên mảnh ©¢ất này! Người ta nói chúng tôi là thế hệ lên chuyến tàu muộn của thời kỳ tăng trưởng nhanh ©¢ể rồi bị bỏ lại ở một ga xép không tên, là thế hệ tự gọi mình là "bị ©¢ào thải". Nhưng liệu chúng tôi có thực sự phải chấp nhận sự gọi tên này như một ©¢ịnh mệnh và tiếp tục sống như thế không?


    ​"Bình minh thật ©¢ẹp làm sao."


    ​Tôi suy nghĩ khi nhìn ánh nắng xuyên qua cửa sổ. Vào thời mà chúng tôi ©¢ược gọi là "Thế hệ bùng nổ trẻ em", ©¢úng như cái tên ©¢ó, chúng tôi ©¢ã từng chút một nuôi dưỡng sự trù phú của thế giới này, và giờ ©¢ây vẫn ©¢ang ôm ấp sức mạnh ©¢ể nảy ra những mầm non mới. Cái tên "©¢ào thải" chỉ là sự tổng kết về quá khứ, chứ không phải là khởi ©¢ầu của câu chuyện tương lai. Kinh nghiệm và những gì chúng tôi tự tay gây dựng sẽ trở thành phân bón cho một thế giới mới. Con cái sẽ nghe câu chuyện của chúng tôi và học hỏi rằng: "Hóa ra ngày xưa người lớn ©¢ã sống như thế", và chúng tôi sẽ thấy hậu bối bước ©¢i trên con ©¢ường rộng mở hơn từ những dấu chân của mình. Như mặt trời luôn chiếu sáng một ngày mới, chúng tôi cũng có thể mở ra một tương lai tươi sáng hơn dựa trên tất cả những gì ©¢ã tích lũy. Những người ở tuổi 60, 70 trên mảnh ©¢ất này—chúng ta không phải là thế hệ bị ©¢ào thải, mà là thế hệ ©¢ang mơ về một khởi ©¢ầu mới.


    *¹ø¿ª½ÇÇà³ëÆ®

    ​IMF Crisis: 1997³â Çѱ¹ÀÇ ¿ÜȯÀ§±â¸¦ ÀǹÌÇϸç, ¿µ¾î¿Í º£Æ®³²¾î¿¡¼­µµ °æÁ¦Àû ¸Æ¶ôÀ¸·Î ³Î¸® Åë¿ëµË´Ï´Ù. Bungeo-ppang (Bánh cá): Çѱ¹ÀÇ À½½ÄÀ̹ǷΠ°íÀ¯ ¸íĪÀ» À¯ÁöÇϰųª ÇöÁö¿¡¼­ °¡Àå À¯»çÇÑ Ç¥ÇöÀ¸·Î ¹ø¿ªÇß½À´Ï´Ù. 60s and 70s (Lục bảy mươi): ¿ø¹®ÀÇ 'À°Ä¥½Ê´ë'¸¦ ÀǹÌÇϸç, À̵éÀÌ ´Ü¼øÇÑ ³ëÀÎÀÌ ¾Æ´Ñ »õ·Î¿î ½ÃÀÛÀ» ²Þ²Ù´Â ÁÖüÀÓÀ» °­Á¶Çß½À´Ï´Ù. *ÀϺΠÀ̹ÌÁö PIxabay ½Ç¿ë. / ±èºÀ±Ù ±âÀÚ

    Á¶À°Çö ÀÛ°¡ ÃâÆÇ ½ÃÁý


    ¹®¼º Á¶À°Çö ÀÛ°¡ (½ÃÀÎ.¼öÇʰ¡) ÇÁ·ÎÇÊ

    ¡ÜÀü³² ¼øÃµ Ãâ»ý. »ê¼º¹®ÀÎÇùȸ ȸÀå, ½Ã¿Í¼ö»ó¹®ÇÐ,±¹º¸¹®ÇнŹ® ÀÌ»ç, Çѱ¹¹®ÀÎÇùȸ ȸ¿ø, °¡Å縯¹®ÀÎȸ ȸ¿ø, ¼­¿ï½ÃÀδëÇÐ µî´Ü ½É»çÀ§¿ø, û¾Ï¹®ÇÐ Àü±¹³¶¼Û´ëȸ(9ȸ) û¼Ò³âºÎ ½É»çÀ§¿øÀå. µ¿¾ç±×¸°°Ç¼³(ÁÖ) ´ëÇ¥ÀÌ»ç, ±Û·Î¹ú³ì»öȯ°æÁöµµÀÚ¿¬ÇÕ ¼ö¼®ºÎȸÀå. °¡°î ÀÛ»ç(ÀÛ½Ã:¾Æ³»°¡ ¾´ ÆíÁö, ¶óÀ϶ô Çâ±â µî)


    ¡Ü¼ö»ó: ½Ã¿Í¼ö»ó¹®ÇÐ ¼öÇʹ®Çлó, ±¹¹ÎÆòÈ­¹®Çдë»ó, ¹«±ÃÈ­¹®Çлó, ¹®È­¾ØÇÇÇà ÀÌ´ÞÀÇ ÀÛ°¡»ó. 


    ¡Ü½ÃÁý: Á¦1½ÃÁý ¡º¼¶¡», Á¦2½ÃÁý ¡º¿¹»Û °ÍÀº ³Ê¸¦ ´à¾Ò´Ù¡», Á¦3½ÃÁý ¡º¾Æ¸§´Ù¿òÀ» ¸»ÇÏÀÚ¡», »ê¼º¹®ÇÐ ¡ºÃ¹ ¸¸³²ÀÇ ±â»Ý¡» ¿Ü. 

    Á¶À°Çö Á¦2½ÃÁý¡º¿¹»Û °ÍÀÌ ³Ê¸¦ ´à¾Ò´Ù¡»¹ß°£±â³äȸ. ÀÛ°¡µéÀÇ ½Ã³¶¼Û Àå¸é. 






    <ÀúÀÛ±ÇÀÚ©<Çѱ¹¿©¼º½Å¹®> ¹«´ÜÀüÀç-Àç¹èÆ÷±ÝÁö> 2026-02-19 22:49 ¼Û°í
    Ưº°±âȹ/ ¼öÇʹ®ÇÐÀÇ Çâ±â1-Á¶À°ÇöÀÛ°¡ '°»Á×'
    ÃÖ±Ù±â»ç
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    »õ ¹è³Ê
    ȸ»ç¼Ò°³ | ±¤°í/Á¦ÈÞ ¾È³» | ÀÌ¿ë¾à°ü | ȨÆäÀÌÁö À¯Áöº¸¼ö ½Åû

    Çѱ¹¿©¼º½Å¹®
    www.womank.net

    ¼­¿ï¿©¼º½Å¹®TV www.seoulw.net / ¼­¿ï¿¬¿¹½ºÆ÷Ã÷½Å¹®TV www.seoules.com
    ¼­¿ï¸ÅÀϽŹ®TV www.seoulmaeil.com / Çѱ¹¹Ì¼ú½Å¹®TV www.hankook5.com
    Çѱ¹¿¬¿¹½ºÆ÷Ã÷¹æ¼ÛTV www.hankook8.com / ȯ°æ¸ÅÀϹæ¼ÛTV www.hankookmaeil.com
    www.seoulm.net / www.hankook6.com / www.hankook3.com   
     

    º»»çÃÖÃÊ⸳ 2000³â5¿ù1ÀÏ/ Çѱ¹¿©¼º½Å¹®»ç *ÃÖÃÊâ°£ 2015.05.10
    <Çѱ¹¿©¼º½Å¹®> °æ³² ¾Æ-02467 ÀÎÅͳݽŹ® µî·Ï (2020.10.05 À纯°æµî·Ï)
    ¹ßÇàÀÎ/ÆíÁýÀÎ/´ëÇ¥ÀÌ»çȸÀå °â ÃѰýÆíÁýÀ§¿øÀå ±èºÀ±Ù
    ÃѰýÀÌ»ç ±èÇüö / Ãѹ«º»ºÎÀå ¾È¿µ¸¸
    ¼­¿ïº»ºÎÀå °â û¼Ò³âº¸È£Ã¥ÀÓÀÚ °íÃæÃ³¸®ÀÎ ÁøÁ¾¼ö

    *¢Î¹ßÇà¼Ò °æ³² ¾ç»ê½Ã ÇÏºÏ¸é ½ÅÆò7±æ 8, 307È£ (¼øÁö¸®, Åëµµ°ñµçÆÄÅ©)
    *¢Î¼­¿ï°æ¿µÆíÁýº»ºÎ: ¼­¿ï °­ºÏ±¸ µµºÀ·Î 150 ⸲ºôµù 5F
    *¢Î¹ßÇàÆíÁýº»ºÎ´ëÇ¥ÀüÈ­ 02-946-0003 /±ä±ÞÁ¦º¸ 010-5757-3034
    *¢Î¼­¿ï¿µ»óÃÔ¿µº»ºÎ: ¼­¿ï °­ºÏ±¸ µµºÀ·Î 150 ⸲ºôµù 5F
    *º¸µµÀÚ·á ¼ÛºÎ: seoulmaeil@daum.net
    *¼­¿ï±ä±ÞÁ¦º¸ 010-5757-3034 /±¤°íÁ÷¶óÀÎ 010-3419-3034

    ¼­¿ï¸ÅÀϽŹ®TV. ¼­¿ï¿¬¿¹½ºÆ÷Ã÷½Å¹®TV. Çѱ¹Á¤Ä¡ÀϺ¸.
    ȯ°æ¸ÅÀϹæ¼ÛTV. Çѱ¹¿¬¿¹½ºÆ÷Ã÷¹æ¼ÛTV. ¼­¿ï¿©¼º½Å¹®TV.
    Çѱ¹¿©¼º½Å¹®TV. ȯ°æ´º½º119. Çѱ¹¸ÅÀϽź¸. Çѱ¹¹Ì¼ú½Å¹®TV

    www.seoulw.net / www.seoules.com / www.seoulmaeil.com
    www.hankook5.com / www.hankook8.com / www.seoulm.net
    www.hankook6.com / www.hankook3.com / www.hankookmaeil.com

    *COPYRIGHT¨Ï Çѱ¹¿©¼º½Å¹® /¼­¿ï¿©¼º½Å¹®TV /¼­¿ï¿¬¿¹½ºÆ÷Ã÷½Å¹®TV

    TOP